Đại Hán Môn – cánh cổng chính của Deoksugung, nơi đánh dấu điểm bắt đầu cho hành trình khám phá một trong năm cung điện lớn của triều đại Joseon. (Ảnh: Tô Trà My)
Bài viết từ Phóng viên danh dự Korea.net Tô Trà My
Nếu lần đầu đến Seoul, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến những tòa nhà chọc trời, tàu điện ngầm đông đúc hay những khu mua sắm sầm uất như Myeong-dong, Hongdae hoặc Gangnam. Thế nhưng, chỉ cần rời khỏi dòng người tấp nập trên đại lộ Sejong-daero vài phút, một khung cảnh hoàn toàn khác sẽ hiện ra.
Sau cánh cổng Đại Hán Môn, tiếng xe cộ dần lùi lại phía sau. Thay vào đó là những mái ngói cong màu xám, hàng thông cổ thụ, con đường lát đá và những khoảng sân rộng từng chứng kiến biết bao sự kiện của lịch sử Hàn Quốc.
Đó chính là Deoksugung (덕수궁) – cung điện khiến mình bất ngờ nhất trong số những cung điện từng ghé thăm ở Seoul.
Điều đặc biệt không nằm ở quy mô đồ sộ hay sự xa hoa. Điều khiến Deoksugung khác biệt là nơi đây giống như một cuốn sách lịch sử mở, kể câu chuyện về thời khắc Hàn Quốc chuyển mình từ một vương triều phong kiến sang thời kỳ hiện đại. Chỉ trong cùng một khuôn viên, mình có thể nhìn thấy kiến trúc truyền thống Joseon, những công trình mang phong cách phương Tây và cả đường chân trời của Seoul với những tòa cao ốc kính phản chiếu ánh hoàng hôn.
Đó là sự giao thoa mà mình chưa từng cảm nhận rõ đến thế ở bất kỳ cung điện nào khác.
Bắt đầu hành trình từ Đại Hán Môn
Mình đến Deoksugung vào cuối buổi chiều, thời điểm ánh nắng bắt đầu dịu hơn và bầu trời chuyển sang những gam màu xanh trong rất đẹp.
Ngay từ bên ngoài, Đại Hán Môn đã gây ấn tượng với phần mái cong đồ sộ, những cột gỗ đỏ sẫm và lớp dancheong xanh ngọc được bảo tồn gần như nguyên vẹn. Điều thú vị là ngay phía sau cổng cung đã là những tòa nhà văn phòng hiện đại của trung tâm Seoul.
Khoảnh khắc đứng trước cánh cổng ấy, mình có cảm giác như đang đứng giữa hai dòng thời gian. Một bên là Seoul của thế kỷ XXI. Một bên là Hàn Quốc của hàng trăm năm trước. Chỉ cần bước qua cánh cổng, thế giới xung quanh dường như thay đổi hoàn toàn.
Quầy bán vé ngay trước cổng vào. Deoksugung có mức vé rất phải chăng, chỉ 1.000 won cho người lớn, khiến nơi đây trở thành điểm đến dễ tiếp cận với cả du khách và người dân Seoul. (Ảnh: Tô Trà My)
Nơi truyền thống và hiện đại đứng cạnh nhau
Đi sâu vào bên trong, điều khiến mình dừng lại rất lâu chính là khung cảnh những mái ngói cổ nằm ngay trước nền trời đầy các tòa nhà kính. Thông thường, cung điện gợi cho mình cảm giác tách biệt với cuộc sống hiện đại. Nhưng Deoksugung lại hoàn toàn khác.
Ở đây, quá khứ và hiện tại không bị ngăn cách. Chúng cùng tồn tại trong một khung hình. Những cây thông hàng trăm năm tuổi vẫn tỏa bóng xuống sân gạch. Những bức tường đá vẫn giữ nguyên dấu vết của thời gian. Trong khi phía sau là những tòa nhà văn phòng, khách sạn và trung tâm tài chính – biểu tượng của Seoul hiện đại. Sự đối lập ấy không hề tạo cảm giác lạc lõng. Ngược lại, nó khiến mình cảm nhận rõ hơn rằng lịch sử không biến mất khi một thành phố phát triển. Lịch sử vẫn ở đó, âm thầm song hành cùng nhịp sống hôm nay.
Tấm vé nhỏ trên tay mở ra cơ hội bước vào một không gian nơi lịch sử, kiến trúc truyền thống và dấu ấn cận đại cùng tồn tại. (Ảnh: Tô Trà My)
Chỉ vài bước chân sau cổng cung, khung cảnh đã thay đổi hoàn toàn. Những mái ngói truyền thống nằm bình yên giữa các tòa nhà hiện đại, tạo nên nét đối lập rất đặc trưng của Deoksugung. (Ảnh: Tô Trà My)
Con đường đá dẫn đến Trung Hòa Điện
Điểm mình mong chờ nhất trong chuyến tham quan là Trung Hòa Điện. Đây từng là chính điện của Deoksugung – nơi hoàng đế tổ chức các nghi lễ quốc gia, tiếp đón sứ thần và cử hành những sự kiện quan trọng của Đại Hàn Đế Quốc.
Trước khi bước lên bậc thềm của điện, mình chú ý đến hai hàng cột đá nhỏ xếp ngay ngắn trên sân. Thoạt nhìn, chúng khá đơn giản. Nhưng khi đọc bảng giới thiệu mới biết đây là phẩm cấp thạch (품계석). Mỗi phiến đá đều ghi rõ cấp bậc của quan lại, từ Chính Nhất Phẩm đến các cấp thấp hơn. Trong các nghi lễ lớn, các quan văn và quan võ sẽ đứng đúng vị trí được quy định trên những cột đá này để thể hiện trật tự và lễ nghi của triều đình.
Chỉ từ một chi tiết nhỏ ấy, mình mới hình dung rõ hơn cuộc sống trong hoàng cung xưa không chỉ được xây dựng bằng những tòa điện nguy nga mà còn bởi một hệ thống lễ nghi rất chặt chẽ.
Con đường đá dẫn đến Trung Hòa Điện (Junghwajeon Hall). Hai hàng phẩm cấp bằng đá từng là vị trí đứng của các quan văn, quan võ trong những nghi lễ quan trọng của triều đình. (Ảnh: Tô Trà My)
Trung Hòa Điện – chính điện của Deoksugung, nơi từng diễn ra các nghi lễ quốc gia, lễ đăng quang và những cuộc tiếp kiến quan trọng dưới thời Đại Hàn Đế Quốc. (Ảnh: Tô Trà My)
Đứng gần hơn để cảm nhận vẻ đẹp của Trung Hòa Điện. Từ những cánh cửa gỗ, họa tiết dancheong đều phản ánh sự tinh tế của kiến trúc cung đình Hàn Quốc. (Ảnh: Tô Trà My)
Trung Hòa Điện – trái tim của Deoksugung
Nếu nhìn từ bên ngoài, Trung Hòa Điện mang vẻ đẹp cân đối và trang nghiêm. Mái ngói cong mềm mại. Những cột gỗ đỏ vững chãi. Các họa tiết dancheong được vẽ tỉ mỉ với màu xanh, đỏ, vàng đặc trưng. Mọi đường nét đều thể hiện sự uy nghi nhưng không quá phô trương. Điều mình thích nhất là khi đứng trước tòa điện vào cuối buổi chiều.
Ánh nắng vàng chiếu lên phần mái khiến toàn bộ công trình như bừng sáng, trong khi phía sau là bầu trời xanh với những đám mây đang đổi màu. Đó là một khung cảnh vừa cổ kính vừa rất sống động.
Bên trong Trung Hòa Điện là ngai vàng của hoàng đế cùng bức bình phong Nhật Nguyệt Ngũ Phong (일월오봉도) – biểu tượng quyền lực tối cao của vương quyền trong văn hóa cung đình Hàn Quốc. (Ảnh: Tô Trà My)
Ngai vàng và biểu tượng của vương quyền
Bên trong Trung Hòa Điện, mọi người đều tự giác nói nhỏ hơn. Ở vị trí trung tâm là ngai vàng của hoàng đế. Phía sau ngai là bức bình phong Nhật Nguyệt Ngũ Phong (일월오봉도) với hình ảnh mặt trời, mặt trăng và năm ngọn núi – biểu tượng cho sự trường tồn của đất nước và quyền lực của nhà vua.
Trước đây, mình chỉ từng nhìn thấy hình ảnh này qua sách hoặc phim cổ trang Hàn Quốc. Đến khi tận mắt quan sát, mình mới nhận ra từng chi tiết đều được thực hiện vô cùng công phu. Không gian bên trong không quá rộng, nhưng lại mang đến cảm giác rất trang nghiêm. Có lẽ bởi nơi đây từng là trung tâm của những quyết định ảnh hưởng đến vận mệnh cả một đất nước.
Đài phun nước theo phong cách phương Tây nằm giữa khuôn viên Deoksugung. Đây là một trong những chi tiết thể hiện quá trình giao thoa giữa truyền thống và văn minh phương Tây vào cuối thế kỷ XIX. (Ảnh: Tô Trà My)
Dấu ấn của thời kỳ Hàn Quốc mở cửa với thế giới
Một trong những điều làm nên sự khác biệt của Deoksugung là nơi đây phản ánh rất rõ giai đoạn Hàn Quốc bước vào thời kỳ hiện đại.
Ngay trong khuôn viên cung điện là khu vườn mang phong cách phương Tây với đài phun nước, thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng và những khoảng không mở rất khác so với bố cục truyền thống của cung điện Joseon.
Đứng từ khu vườn này, mình nhìn thấy ba lớp không gian cùng lúc. Phía trước là đài phun nước phương Tây. Ở giữa là những điện gỗ truyền thống. Xa hơn là những tòa nhà kính của trung tâm Seoul. Khó có nơi nào khác cho mình cảm giác rõ ràng về hành trình chuyển mình của Hàn Quốc như vậy.
Deoksugung không chỉ lưu giữ lịch sử mà còn kể câu chuyện về một quốc gia đã tiếp nhận những ảnh hưởng mới từ thế giới trong khi vẫn cố gắng gìn giữ bản sắc của mình.
Deoksugung Stone Wall Road (덕수궁 돌담길) – con đường đá nổi tiếng chạy dọc theo bức tường cung điện, nơi nhiều người tìm đến để tản bộ và cảm nhận nhịp sống yên bình giữa trung tâm Seoul. (Ảnh: Tô Trà My)
Con đường đá mà người Seoul luôn yêu thích
Rời khỏi cung điện, mình đi bộ dọc theo con đường đá ngay bên cạnh Deoksugung. Đây có lẽ là một trong những con đường nổi tiếng nhất thủ đô Seoul. Không quá dài. Không quá đông. Nhưng rất nhiều người chọn nơi này để đi dạo.
Dưới những tán cây xanh, bức tường đá cổ chạy dài tạo nên một khung cảnh rất bình yên, hoàn toàn trái ngược với dòng xe cộ chỉ cách đó vài chục mét. Mình thấy các cặp đôi, những người cao tuổi, các gia đình có trẻ nhỏ và cả những người tan làm đang thong thả bước đi. Không ai vội vàng. Có lẽ chính sự chậm rãi ấy là điều khiến con đường này được yêu mến suốt nhiều năm.
Mình khá may mắn khi có thể ngắm hoàng hôn khi đang đi dạo trên con đường đá nổi tiếng bên cạnh Deoksugung (Ảnh: Tô Trà My)
Điều mình mang về sau chuyến tham quan
Trước khi đến đây, mình nghĩ Deoksugung đơn giản chỉ là một trong năm cung điện của Seoul. Nhưng khi rời đi, mình nhận ra điều khiến nơi này đáng nhớ không phải chỉ vì những công trình cổ hay giá trị lịch sử.
Điều đặc biệt nhất là cách Deoksugung khiến mình cảm nhận được rằng lịch sử không phải là thứ nằm yên trong sách giáo khoa. Lịch sử vẫn hiện diện trong từng mái ngói, từng phiến đá, từng hàng cây và cả trong nhịp sống của thành phố hôm nay.
Giữa một Seoul luôn chuyển động với những chuyến tàu điện, những tòa nhà mới và dòng người hối hả, Deoksugung giống như một khoảng lặng. Một nơi để đi chậm lại. Để nhìn thấy quá khứ vẫn đang song hành cùng hiện tại. Và để hiểu rằng, chính sự cân bằng giữa truyền thống và hiện đại đã tạo nên sức hấp dẫn rất riêng của Hàn Quốc.
Nếu có dịp đến Seoul, mình tin rằng Deoksugung không chỉ là một điểm tham quan nên ghé qua để chụp vài tấm ảnh. Đó là nơi đáng để dành vài giờ đi thật chậm, quan sát thật kỹ và lắng nghe những câu chuyện mà mỗi viên đá, mỗi mái ngói đã âm thầm lưu giữ suốt hơn một thế kỷ.
uyen81@korea.kr
* Bài viết này đã được viết bởi một phóng viên danh dự của Korea.net. Đoàn phóng viên danh dự chúng tôi có mặt ở khắp nơi trên thế giới, và họ luôn nỗ lực để chia sẻ tình yêu và lòng nhiệt huyết đối với tất cả mọi thứ của Hàn Quốc với Korea.net.














